Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Lời bài hát
- Tân nhạc / Nhạc trẻ
- Cổ nhạc
- Nhạc thiếu nhi
- Dân ca


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y

Sắp xếp theo Tác giả
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y


Đời

Muốn sống cho ra một kiếp người,
Đời còn cay nghiệt, lệ còn rơi.
Mỗi khi thất vọng hờn nhân thế,
Mở miệng thầm than một chữ đời.


Mỗi khi lỡ bước sa cơ người ta thường nói đầu xanh có tội, và mỗi khi cùng đường danh lợi thì người ta thuờng đổ cho vật đổi sao... dời. Hễ vừa cất lên tiếng khóc tu oa thì người ta gọi là chào đời. Đó rồi thời gian qua trở thành một người trên vũ trụ, cũng thương ghét, giận hờn, cũng sầu nhớ, buồn vui. Khi đắc thời cũng biệt thự xe hơi, cũng cao lâu tửu quán trà đình, đến khi hết thời cũng dám ngửa tay xin, từng một bát cơm để no lòng đỡ đói.

Thấy người sang bắc quàng làm họ, còn thân thích bà con nếu tay không thì đừng viếng, đừng thăm cho thêm lụy thêm phiền. Ta chỉ chơi với kẻ cao sang, và bạn với kẻ có uy quyền. Cháy nhà hàng xóm bằng chân như vại, ai đói nghèo, trối mặt người dưng. Giữa cõi đời ta là kẻ tinh khôn, thừa nước đục thả câu mới sống chứ, chớ ai dại dột thả mồi bắt bóng, để cuộc đời trầm lặng tựa hồ thu.

Ta ghét những ai thốt lên câu “đời không có gì đáng sống”, chứ còn ta thì vợ đẹp, con khôn, tiền non, bạc biển, mỗi bước ra đi là võng lọng huy... hoàng. Ta làm rạng rỡ ông cha và đẹp mặt họ hàng. Ta không giết ai để tranh quyền đoạt của, cũng không van lạy thánh thần để bố đức thi ân. Ta sống giữa đời vì ta khéo, ta khôn, ta biết quỳ lụy khi người giận dữ, nhưng ta cũng biết van lơn khi mình hữu sự, và biết làm cao khi nắm được uy quyền.

Đời đã đá thốc vào lưng ta mấy lượt, nhưng cũng có nhiều phen ta vật đời ngã tung và cất tiếng reo cười. Ta vỗ ngực xưng tên ta là một kẻ thức thời. Nhưng buồn thay có nhiều đêm không ngủ, ta nghe tiếng đồng hồ tíc tắc thâu canh. Ta thấy chán chường cho hai chữ “lợi danh”, đời là gì nếu không phải là một trò dâu bể, tại sao người ta cứ mãi tranh giành, xâu xé, rốt cuộc cũng chung vô giữa nắp quan tài.

Ôi đời, đời là gì mà người ta cứ mãi chém giết lẫn nhau. Thằng khố rách trở nên ông phú hộ, kẻ bạo ngược chết banh thây giữa chợ, cấu xé tranh giành manh áo, bát cơm. Nhưng sống trên đời là chấp nhận khổ đau, đâu lẽ đứng đó mà khóc than thế sự. Có đắng, có cay, có buồn, có khổ, nên người ta mới gọi nó là đời. Thôi thì còn đời ta cũng ráng sống mà chơi, đời thay đổi, ta cũng tùy cơ mà thay đổi. Ðã sanh ra giữa đất trời, đừng oán hận đời cho khổ trí lao tâm.

Xem tiếp:
Điệu buồn Phương Nam - Anh Kiệt
Phận gái thuyền quyên - Nguyên Thảo
Trọn đời nhớ mãi - Thanh Tuấn
Vợ tôi mê tân nhạc - Văn Hường
Vợ tôi tôi sợ - Văn Hường
Sầu vương ý nhạc - Viễn Châu
Được tin em lấy chồng - Viễn Châu
Hoa Trinh Nữ - Trần Thiện Thanh
Lan và Điệp - Mạc Phong Linh
Lá trầu xanh - Viễn Châu
Dạ cổ hoài lang - Cao Văn Lầu
Số đề
Ai lên xứ hoa Đào - Viễn Châu
Võ Đông Sơ - Viễn Châu
Tình Lan và Điệp - Viễn Châu

Nhạc Cách mạng
Cô gái Sài Gòn đi tải đạn
Không quân Việt Nam
Đất nước trọn niềm vui
Câu hò bên bờ Hiền Lương
Hà Nội niềm tin và hy vọng
Huyền thoại Mẹ
Tự nguyện
Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây
Tình ca
Thành phố tình yêu và nỗi nhớ



Bản quyền của Xitrum Thiet ke web